Thứ Sáu, 11 tháng 3, 2016

CÓ LOẠI NGƯỜI KHÔNG TIM...

Mấy hôm vừa rồi không viết blog. Thực lòng rất bức xúc… về nhiều chuyện nhưng chẳng thể viết về cái gì. Vì những “chuyện ấy” nhiều quá, nó đáng sợ quá và nhẫn tâm quá. Mặt khác nói ra có khi bị quy là...

 Thôi thì nói cái bình thường nhất, chẳng chính chị chính em, cho nó lành...

          Thì đấy: gần chín chục nghìn tỷ Vi Na Sin, hơn ba chục nghìn tỷ thanh tra vừa khui ra, và chuẩn bị hơn chục nghìn tỷ xây dựng trụ sở bộ đinh tặc…

          Hơn tám chục triệu dân Việt, bình quân mỗi người từ đứa bé vừa chui ra từ bụng mẹ đến người chuẩn bị chui vào đất… mỗi người một triệu rưởi tiền nợ.


          Khốn nạn! Ăn chẳng được ăn… mà lại chịu nợ. Những cái nợ không phải của mình.


          Ừ thì giá như thằng kinh tế tư nhân làm ăn thua lỗ thì nó phải chịu, vợ con nó chịu. Nhưng mà đây lại Nhà nước… Nợ của Nhà nước thì dân phải chịu. Các ông cứ việc làm bừa, cứ việc ăn chơi, cứ việc nhận trách nhiệm nhưng khẳng định không làm sai… rồi có gì lại bắt dân chịu.


          Có một thằng bé đang học lớp tám nhưng nhà nó nghèo quá, dở hơi nữa là nhà nghèo nhưng không được bình bầu là hộ nghèo vì nhà nó có một cái xe máy Tàu bố nó mua lại của người ta với giá 2,7 triệu. Dù sao cũng là có xe máy, có xe máy thì không thể là hộ nghèo. Đây chẳng phải là cái lý của người Mèo đâu mà là cái lý của người Kinh đấy vì nhiều hộ nghèo quá nên mới sinh ra cái lý ấy lúc bình bầu… Bố nó bảo thôi không đi học nữa ở nhà đi làm… chứ đi học thì bây giờ không biết lấy gì bỏ vào mồm. Cô giáo nghe thấy đến tận nhà vận động. Và suốt hai năm học còn lại ở cấp Hai, cô mua sách vở giấy bút, cô bỏ tiền túi đóng học phí cho nó, cô xin cho nó không phải đóng góp xây dựng… Để rồi nó tốt nghiệp cấp hai loại Giỏi. Và trước tình cảm ấy, gia đình cảm động cố sức cho nó học lên… và bây giờ nó sắp tốt nghiệp Đại học… Vẫn biết cháu phải ngày đi học một buổi, một buổi gia sư.


          Thằng bé ấy và bố nó đi đâu cũng rưng rưng kể về công ơn của cô giáo: Nhờ có cô mà cháu được như hôm nay. Ngày tết, ngày lễ nào cũng đến nhà cô chúc tụng hỏi thăm… chẳng có gì ngoài tấm lòng. Nhưng trò vui, cô vui và nhiều người cùng vui…


          Dân mình tình nghĩa lắm! Bởi vì ai cũng có một trái tim. Chả vậy mà đến tượng Thánh Gióng cũng có tim, tượng ngựa Gióng cũng có tim…

          Những cô giáo như vậy thì có nhiều. Nhưng dù nhiều đến đâu cũng không thể lo nổi cho tất cả học sinh nghèo bởi vì các nhà giáo cũng nghèo…


          Gia đình nông dân năm khẩu, nếu không phải cái món nợ chết tiệt do sự mạnh dạn, sáng tạo của cấp trên sẽ có được bảy triệu rưởi… Có bảy triệu rưởi thì đổi đời!


          Nhưng tiếc thay… Bảy triệu rưởi ấy đã chìm xuống biển, trôi theo nước sông Đà, cháy theo luồng khí ngoài khơi xa…


          Nhưng vẫn phải ngợi ca, vẫn phải tung hô, vẫn phải học tập…


          Nhưng giữa những đợt tung hô, lại phải dừng lại để nghe ngóng xem còn loại phí loại thuế nào nữa đang chuẩn bị ra đời bổ xuống đầu dân và nghe xem số nợ của mỗi người tăng lên bao nhiêu nữa?

           Vì... vì  có loại người không tim...

*
*    *

          Cái anh Phi-luật-tân ấy mà giỏi. Dám đánh nhau với tàu Trung quốc… 

          Lại nhớ…

          Thôi lại chán rồi, chả viết nữa…
         

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét